Tiếp xúc bằng mắt và học tập của trẻ

Kính thưa quý thính giả,

Trong hai tuần trước, chúng ta học được qua ánh mắt chúng ta có thể biểu lộ tình yêu với con cái. Chúng ta cũng học được rằng con cái chúng ta sẽ bắt chước sử dụng ánh mắt để bày tỏ tình cảm của chúng và sẽ giúp chúng rất nhiều trong sự giao tiếp với mọi người. Trong tuần này, tiến sĩ Ross Campbell kể cho chúng ta nghe về ảnh hưởng của ánh mắt trong tiến trình học hỏi của con cái. Câu chuyện bắt đầu như sau:

Trong khi tôi làm việc với một chương trình mang tên Headstar, tôi thấy rất thích thú khi dạy cho các giáo viên về việc tiếp xúc trẻ qua ánh mắt, cử chỉ và điều này có tác dụng thế nào đối với sự quan tâm và khả năng học hỏi của trẻ. Giáo viên sẽ nhận ra được vẻ lo âu, sợ hãi và non nớt dễ thấy ở một học sinh chừng ba bốn tuổi trong lớp mình. Chúng ta có thể nhận ra điều này qua cách trẻ thực hiện và duy trì sự giao tiếp qua ánh mắt.

Bên cạnh đó, những trẻ em càng tỏ ra lo âu nhiều, sẽ gặp phải nhiều nan đề khi đến tuổi trưởng thành (nhất là với bạn bè). Ngược lại, một trẻ được gia đình nuôi dưỡng trong tình thương sẽ không sợ tiếp cận với giáo viên, mà em đó vẫn dám lên bàn giáo viên, nói chuyện với thầy cô của mình, kể cả đề nghị một điều gì đó bằng lời, chẳng hạn như “Thầy (cô) có thể cho em xin một tờ giấy không?” Một đứa trẻ càng bị thiếu thốn tình cảm sẽ càng tỏ ra lúng túng khi phải làm như vậy.

Trong một phòng học rộng vừa phải, giáo viên sẽ không gặp khó khăn gì để nhận ra ít nhất một em nào đó (thường là các em trai) có vẻ lo lắng và sợ sệt đến nỗi không dám nhìn lên và luôn nói chuyện cách ngập ngừng (hoặc chỉ nói khi được giáo viên dỗ dành). Em đó chỉ dám đến đứng bên cạnh thầy cô hoặc đến một cách gián tiếp. Thường thì những em này chỉ dám đi sau lưng thầy cô. Dĩ nhiên, những đứa trẻ này sẽ gặp khó khăn trong việc học vì chúng quá lo âu và căng thẳng.

Tôi chọn một em nhỏ có vẻ không vui và yêu cầu giáo viên dạy cho em một điều gì đó. Trong khi dạy, giáo viên sẽ ngồi đối diện, cách em một cái bàn. Sau đó, tôi bảo giáo viên ôm em nhỏ đó vào lòng vừa nhìn vào mắt em (nhìn vừa đủ để không làm trẻ sợ) vừa trò chuyện với em. Một lúc sau, tôi lại yêu cầu giáo viên đó dạy cho em một điều gì đó và vẫn tiếp tục ôm lấy em. Giáo viên đó đã hết sức kinh ngạc. Bản thân tôi cũng thường kinh ngạc như thế vì thấy rằng việc người lớn quan tâm đến những nhu cầu tình cảm của trẻ trước hết đã khiến việc học của trẻ trở nên dễ dàng biết bao. Bằng những ánh mắt và cử chỉ của mình, giáo viên đã giúp cho trẻ vượt qua sự sợ sệt và lo lắng, giúp em cảm thấy an toàn và tự tin. Khi đó, trẻ sẽ học tốt hơn. Đơn giản quá phải không? Dĩ nhiên rồi! Vậy thì tại sao chúng ta lại không thực hành điều đó nhiều hơn? Tôi cho rằng có nhiều lý do nhưng một trong số đó là do chúng ta mơ hồ lo sợ rằng mình sẽ không còn uy của một giáo viên hoặc sẽ làm hư trẻ. Nếu chúng ta đã nhận ra rằng mình không có gì phải lo lắng như thế thì tại sao chúng ta lại không bày tỏ tình yêu với các em nhiều hơn nữa.

Leave a reply

Chú ý:

1/ Vui lòng không gõ dấu cho tên của bạn vì lý do hệ thống gửi thông báo chưa nhận diện được dấu.

2/ Để reply lời bình của ai trong bài viết này, vui lòng sử dụng câu lệnh '@User:' để hệ thống tự động gứi thông báo đến người đó.
Ví dụ: để reply cho nick : BeiKid với nội dung [testing email]. Bạn type:

@BeiKid: testing email

Đồng thời xin chú ý gõ đúng kí tự viết hoa, viết thường, khỏang trắng của nick mà bạn muốn trả lời.

This webblog is dedicated to my children and family. It took me more time to realize that how much graceful a family is..

To be apart of a family like mine is so divine
Where love is shown
Hurt is shared
Our love for each other is never impaired
We talk - We laugh - We cry
But we are family and we do it all together
For as a family
We do it all as ONE
You hurt all and as a family unit
We will all stand tall
For we are a family
A family full of strength
A family full of love
A family no one can touch
That’s why I love my family so much!

Flickr PhotoStream

    • buom hoahoa tIMG_7784IMG_7781IMG_7779IMG_7773IMG_7768IMG_7767

*Lưu tâm*

Previous Next
Latest on Fri, 10:33 am

Aliosa Le: Ta cũng phải thừa nhận rằng: ta đã từng có những lần đạt được những gì ta muốn bằng những tính toán, mưu mô của mình. Đôi khi ta nhầm lẫn sự khôn lỏi của ta là trí tuệ ta. Nhưng có những lúc ta nhận ra rằng: khi ta trở thành kẻ khôn lỏi ta tự thấy mình mất đi tư thế đàng hoàng của mình. Bây giờ nghĩ lại thấy thật hổ thẹn. Nhưng nhiều lúc, sự hổ thẹn này không đủ sức mạnh để vượt qua những cám dỗ thường ngày của ta.

Aliosa Le: Con người mất 2 năm để học nói, nhưng mất cả đời để học im lặng!

Aliosa Le: Muốn biết nhân đời trước xem sự hưởng đời nay. Muốn biết quả đời sau, xem việc làm kiếp này (trích trong Kinh Nhân Quả)

» Leave a reply



Bài hát: Đời tăng lữ



Ta hãy sống với những ngày đang sống,
không giận mừng không oán ghét sầu thương,
để cho lòng chan trãi khắp mười phương,
như gió lồng mây ngàn trôi vạn hướng.

Đời tăng lữ từ khi ta dấn bước,
bỏ sau lưng bao uế trược phiền hà,
bước vân du trong khắp nơi ta bà,
chúng sanh bạn vũ trụ đó là ta.

Đường giải thoát sạch không bao cái có,
sống tiêu giao không có gì buồn lòng,
sống thanh lương đâu có chi đói lạnh,
sống thanh bần giàu nghèo chẳng động tâm.

Bạn sẽ sống mãi muôn đời lúc chết,
tấm thân này mang gió cát phù du,
dẫu tan tành xương vỡ nát thịt da,
môi vẫn cười trong niềm vui giãi thoát,
bạn có biết cành cao chim vẫn hót,
đóa hoa tâm luôn sống vì mọi người,
vững bước chân noi đức hạnh của Ngài,
sáng soi đời dìu người tới bờ vui.

Archives

My Blog List

Website counter