"The story of our loved one.."
- Anh nói đi, xin anh đó…trời ơi, anh lấy cái giỏ đi đâu, bây giờ nó ở đâu ??…
Người phụ nữ thân hình gầy nhom đang phủ phục như quỳ như van xin người chồng của mình. Rồi tíeng cô ta la thất thanh, gào lên khản họng..
- Nói đi, anh nói đi chứ, anh nói đi anh đã làm gì hết tiền đó..trời ơi..
Người đàn ông dường như chỉ lắc đầu trong thất vọng, ăn năn vì mình đã trót thua hết só tiền của vợ vào trong những ván bài..anh ta ôm chíec cổ gầy của vợ, có lẽ là van xin em tha cho..
Tôi đứng từ xa, trong công viên nhỏ có chíêc xích đu cho các em bé và đang đẩy con mình chơi ở đó…
Tớ tình cờ đọc được bài này trên Facebook, thấy thú vị nên post lên mọi ngừơi cùng xem nhé!
Rất cám ơn mọi người đã gửi lời chúc mừng cho tớ hôm nay, tuy cũng là một ngày bình thường như mọi khi..nhưng bản thân tớ thấy là cần phải tự chúc mừng mình vì ngày này hehe..
Nào, mời cùng xem entry này của tớ nha.
Nguyên tắc 1: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra
Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu. Một sự biến đổi thần kỳ chăng?
Buồn – là khi nghĩ mình có đôi nhưng phải đứng một mình.
Buồn – là khi niềm vui/nỗi buồn đó không chia sẽ được với người mình thương yêu.
Buồn – là khi ai đó không hiểu được điều ta đang làm.
Buồn – là khi nghe ở đầu bên kia tiếng vui vẻ chuyện trò, nhưng mình phải nói cúp máy đây !
Sao cuộc sống có lắm chuyện để buồn thế nhỉ? Đôi khi muốn nghĩ nó là hư không, nhưng nó thật sự vẫn tồn tại.
Có một người theo đuổi con đường chính trị, lấy chính trị làm sự nghiệp, nhưng than ôi! người này ko có phúc phận trèo cao, những công sức anh ta bỏ ra 40 năm hoạt động, giờ đây như nước chảy lá môn, như nước đổ đầu vịt, ko còn gì cả, anh ta bị bắt, bị giam trong bốn vách tường rồi còn bị gán cho cái tội danh bán nước, phản bội tổ quốc…với những tội danh này, 3 ngày sau anh ta sẽ bị tử hình. Đối diện với chính mình, với bốn vách tường anh ta thở dài tuyệt vọng. Trong một phút chốc anh ta thấy một tia sáng chiếu vào qua khe cửa, nương theo tia sáng anh nhìn lên, thấy nền trời xanh, thông qua nền trời xanh anh ta có sự tiếp xúc với đám mây, những làn gió, tiếng chim kiêu… bỗng nhiên anh ta la lớn lên: ” té ra 40 năm qua ta sống mà như đã chết, hôm này ta mới thực sự sống và hiện hữu sống. 40 năm qua ta sống nào có ra sống đâu, ta đã bỏ quên giây phúc hiện tại đang linh động và diễn biến ko ngừng. ta sống mà có bao giờ tiếp xúc với mẹ trái đất, cha là bầu trời, anh chị em là đám mây, ánh trăng sáng, gió thổi, ta sống mà có bao giờ tiếp xúc với chim hót, vượn kiêu mọi thứ đều là bằng hữu của ta đâu. ta sống mà như cái thây chết ko hồn và đem cái thây chết ko hồn này để làm cái việc ko hồn, đeo đuổi theo cái danh lợi để phục vụ cho bản ngã, phục vụ cho những ích kỷ nhỏ nhoi. hôm nay ta mới thực sự sống và hiện hữu sống”.
This webblog is dedicated to my children and family. It took me more time to realize that how much graceful a family is..
To be apart of a family like mine is so divine
Where love is shown
Hurt is shared
Our love for each other is never impaired
We talk - We laugh - We cry
But we are family and we do it all together
For as a family
We do it all as ONE
You hurt all and as a family unit
We will all stand tall
For we are a family
A family full of strength
A family full of love
A family no one can touch
That’s why I love my family so much!